Trước ý kiến đề xuất nên ' ', nhiều bạn đọc VnExpress cho rằng phương án này không khả thi bởi sẽ đẩy gánh nặng cho các y, bác sĩ và gây khó khăn trong công tác quản lý:
Đồng tâm, đồng lòng, đồng tiêu chuẩn sẽ tạo sự tin cẩn cho quần chúng trong thời đoạn chống dịch, đây là điều quan yếu nhất. Nếu xuất hiện đặc quyền (cách ly riêng thu phí) sẽ sinh ra đặc lợi (được hưởng nhiều tài nguyên hơn trong tình trạng thiếu thốn chung). Khi đó nhiều người sẽ không thèm cách ly hội tụ. Có chăng nên kiểm soát kỹ tiêu chuẩn y tế của các khu cách ly, dù ngày nay chưa thấy ghi nhận tình trạng lây truyền chéo.
Tôi không đồng ý tách riêng những người có điều kiện ra cách ly để thu phí theo đề nghị. Đây là chống dịch, là đại dịch toàn cầu, lực lượng y bác sĩ, lực lượng hậu cần đang hoạt động hết công sức. Nếu tạo ra khu cách ly theo yêu cầu thì sẽ sinh ra bao lăm là chuyện như: lực lượng y bác sỹ phải chuyển di đến thăm khám, lực lượng công an bảo vệ, kiểm soát, lực lượng viên chức theo dõi đăng ký, thu phí...
Tôi thấy việc giao hội như giờ là hợp lý, chỉ cần điều chỉnh lại khoảng cách ở, vệ sinh. Vì nước ta còn nghèo, ngân sách hạn chế nên ai có điều kiện thì hãy góp tiền vào quỹ chống dịch Covid-19 của Bộ Y tế.
Tôi không đồng ý việc tách riêng từng khu cách ly dịch vụ để thu phí theo đề nghị. Vì vô hình chung sẽ tạo khoảng cách xã hội trong thời đại dịch này. Đây là thời điểm để toàn dân đồng lòng và nâng cao lòng yêu nước trong mỗi cá nhân chủ nghĩa.
Chúng ta không phân biệt đối xử với bất cứ ai. Và nếu cần, chúng ta nên bạo dạn tuyên truyền để mọi người dân có thể đóng góp một phần nhỏ công sức của mình trong bối cảnh hiện nay. Dân ta ai có điều kiện thì quyên để giảm bớt gánh nặng cho từng lớp. Riêng với người nước ngoài, chúng ta nên áp dụng thu phí chữa bệnh mà không thu phí cách ly.
Trong các trọng điểm cách ly đều có phân khu hết chứ không phải dồn hết vào một chỗ. Việc tầng lớp hoá các khu cách ly có thể dễ về chỗ ở nhưng lại đè nặng lên lực lượng y thầy thuốc hiện giờ đang phải làm việc quá tải ở các khu cách ly.
Nếu cách ly có tính phí thì sẽ có người xem đấy là dịch vụ và sẽ đòi hỏi giống như khi ở khách sạn vậy. nà "tôi trả tiền nên tôi phải được phục vụ...". Chưa kể là đội ngũ y tế sẽ không đủ để coi sóc cho những người muốn trả phí cho việc cách ly của họ. Tóm lại là sẽ khó.
Trong khi đó, số khác lại ủng hộ đề xuất trên khi cho rằng đó sẽ là giải pháp để giảm bớt gánh nặng ngân sách cho công tác chống dịch:
Nước ta còn nghèo, ngân sách hạn chế, vậy thì càng phải có khi cách ly cho những người có điều kiện, và thu phí dịch vụ. Vấn đề nan giải của y tế nước ta là chất lượng thầy thuốc rất tốt nhưng cơ sở vật chất nghèo nàn, khiến người giàu phải đi qua nước khác chữa trị những bệnh mà thầy thuốc trong nước hoàn toàn có thể chữa. Làm dịch vụ và thu phí tạo thu nhập thêm cho thầy thuốc là tốt chứ có gì mà không đồng ý?
Tôi rất đông ý việc thành lập nhưng khu cách ly có thu phí dành cho người có nhu cầu để giảm phí, xã hôi hóa và tận dụng các khách sạn, khu nghỉ dưỡng bỏ trống phung phá.
Những người Việt ra nước ngoài học tập, sinh sống hoàn toàn xứng đáng được đón tiếp khi trở về quê mẹ tránh dịch. Họ chẳng nợ tổ quốc điều gì. Ngay cả về tiền, họ cũng chính là những người đóng góp cho Việt Nam phê chuẩn những đồng kiều hối gửi về. Chẳng ai xấu khi chọn một nơi rét mướt tình người để về.
Tuy nhiên, đã mở lòng thì cũng nên thương cho trọn. Hãy quan hoài và tạo cho họ một điều kiện tốt nhất trong thời kì cách ly về mọi mặt, nhất là cơ sở hạ tầng. Vì họ cũng sẵn lòng trả phí tổn để cùng chia sẻ với đất nước trong cơn nguy kịch này.
san sớt bài viết của bạn cho trang ý kiến .
Thành Lê tổng hợp
0 nhận xét:
Đăng nhận xét